Golden Hour

 Tản mạn khoảng khắc đẹp một ngày nào đó …

Lúc chiều tà, cảnh thành phố tràn ngập trong ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng ấm áp, những ngôi nhà như được chiếu rọi tia ánh sáng lấp lánh, bầu trời chuyển màu xám nhạt không một gợn mây. Một cảnh tượng đẹp mĩ miều. Nếu ở một vùng quê, chiều sẽ thật buồn và nhiều xúc cảm, nhưng những ngày bình thường thì sẽ chẳng bao giờ thấy những chiều đẹp như thế. Cũng may rằng một ngày đẹp trời, ngồi nơi đây lại ngắm được một khoảng khắc bỗng dưng hạnh phúc đến lạ.



Cái cảm giác không có gì để giấu, không còn gì để e ngại, trần truồng sao mà lạ lẫm đến vậy, sao mà bỗng dưng lòng nhiều xúc cảm đến thế. Bởi lẽ con người dễ hiểu, dễ thương, dễ mến vì những điều bình yên. Ôi! Bao giờ tất cả sẽ là của mình! Hoặc sẽ mãi là kỉ niệm của mình; nghĩ đến đoạn đó cũng buồn nhỉ. Chẳng muốn nghĩ tới, chỉ muốn hiện tại như bây giờ.


Khoảnh khắc này, khi ánh nắng dần tắt, mình cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở của cuộc sống xung quanh. Tiếng xe cộ xa xa quanh đó, âm nhộn nhịp, vội vã trở về nhà như những nhịp điệu quen thuộc chạm đến trái tim. Một cảm giác thân thuộc và ấm áp mà cũng vừa xa lạ, xa tầm tay với.

Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến mà là những giây phút giản dị như thế này—khi ta dừng lại, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống đang diễn ra.


Và ngay lúc này, mình chỉ muốn hòa mình vào không gian này, cảm nhận từng giây phút trôi qua, để không bao giờ quên rằng đôi khi, những điều đơn giản nhất lại mang lại niềm vui lớn lao nhất. Giữa những bộn bề lo toan, chỉ cần một khoảnh khắc bình yên là đủ để khiến trái tim ta ấm áp trở lại



Đăng nhận xét

0 Nhận xét